Vẫn chuyện Nguyễn Cao Cầy

Vẫn chuyện Nguyễn Cao Cầy
Mõ (L ng Văn)

Chuyện ông Kỳ về nước đã l m nhục v l m phiền nhiều người, ngoại-trừ lũ lâu-la cật ruột chuyên theo chủ bốc-ngửi-khen-thơm, nói tắt l “bốc thơm.” Bốc t i nhất, nếu có treo giải, ắt phải về tay Râu Cáo của báo Ng y Nay, Houston…

Lẳng lặng m nghe nó bốc nhăng…

Để đương-sự khỏi cãi rằng Mõ (L ng Văn) đoạn chương thủ nghĩa, taking out of context, Mõ xin trích dẫn nguyên con b i viết của Râu Cáo, do ông KQ Đặng Văn Âu chuyển tới:
“RÂU CÁO
Tin ông Kỳ về Việt Nam l m náo động to n thể cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Từ b cụ cao niên đến ông chính trị gia, từ cô kỹ sư trẻ tuổi đến ông HO gi , không cần hỏi thêm chi tiết, ai cũng biết ông Kỳ n y l ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Thiếu tướng Không quân, cựu Chủ tịch Ủy ban H nh pháp Trung ương, cựu Phó Tổng thống Việt Nam Cộng ho .
Ông Kỳ lẳng lặng đáp máy bay về Việt Nam, không một lời tuyên bố lý do, không một lời giải thích, không họp báo m cũng không ra thông cáo báo chí. V trong số mấy trăm tờ báo v đ i phát thanh, đ i truyền hình tiếng Việt ở Mỹ v ngoại quốc, ngoại trừ tờ Ng y Nay ở Houston, không một cơ quan truyền thông bằng tiếng Việt n o cố gắng tìm cách phỏng vấn ông Kỳ về mục đích chuyến đi của ông ta. Tệ hơn nữa l nhiều báo lại lấy tin của các báo cộng sản trong nước, vô tình l m loa cho bộ máy tuyên truyền của H Nội.
Theo báo cộng sản thì ông Kỳ đã “xin” về thăm nh v đã được chấp thuận vì “lý do nhân đạo.” Nhưng theo ông Kỳ cho Ng y Nay biết thì chính Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Đình Bin của H Nội v Tổng lãnh sự Nguyễn Mạnh Hùng đã ngỏ ý của H Nội muốn mời ông Kỳ về. Tuy nhiên những nh chống cộng chuyên nghiệp võ mồm v những th nh phần không ưa thích ông Kỳ đã tin báo cộng sản hơn v lập tức chỉ trích, nhục mạ ông Kỳ bằng những lời lẽ thô bỉ, tục tĩu, gọi ông bằng “thằng” bằng “tên” bằng “hắn.”
Chưa trực diện ông Kỳ để hỏi cho ra lẽ, họ đã vội hồ đồ lên án ông l “phản quốc,” l “đâm sau lưng chiến sĩ,” v họ tính tổ chức “d n ch o” ông Kỳ khi ông trở lại Mỹ. Luôn luôn vỗ ngực tự nhận l chiến sĩ tranh đấu cho tự do dân chủ, họ không cho ông Kỳ hay bất cứ ai khác bất đồng chính kiến với họ. Họ nguyền rủa cộng sản độc t i nhưng họ còn độc t i hơn cộng sản. Trong vụ ông Kỳ họ tự phong cho họ vứa l m công tố viện, vừa l m quan to , vừa l m bồi thẩm đo n, đồng thời cũng muốn kiêm nhiệm luôn việc của đao phủ thủ.
Vụ n y l m cho Râu Cáo tôi buồn lắm. Buồn vì trong số những người chống đối ông Kỳ có cả những nhân vật học rộng t i cao, có cả mấy ông tiến sĩ chữ nghĩa đầy mình nhưng dùng những ngôn từ thiếu lễ độ không xứng đáng với t i cao học rộng của mình.
Buồn hơn nữa l trong h ng ngũ chống đối có cả những vị ng y xưa nhờ ơn mưa móc của ông Kỳ, v nhất l các ông Không quân, đồng binh chủng vối ông Kỳ chưa thấy ông n o lên tiếng can ngăn việc lên án ông Kỳ quá sớm, chứ chưa nói đến việc bênh vực bạn đồng ngũ.
Lại cũng buồn quá khi thấy các ông cựu tướng lãnh ra tuyên cáo hăng say tố giác ông Kỳ nhưng không ông tướng n o dám ký tên v o bản tuyên cáo.
Tệ hại hơn nữa l có những người đầy ác ý bịa đặt trắng trợn rằng cộng sản H Nội đã cử ông Kỳ l m Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc tại Hải ngoại v Chủ tịch Hội Việt kiều Yêu Nước tại Hoa kỳ.
Trong vụ n y Râu Cáo trách ông Kỳ đã không chuẩn bị kỹ chuyến đi, vì đã l nhân vật lãnh đạo thì không thể n o cư xử như thường dân, l m gì cũng cần minh bạch rõ r ng, nếu chưa tiện công bố lý do thì cũng phải thẳng thắn nói sẽ công bố sau. Chưa gặp v phỏng vấn ông Kỳ Râu Cáo tôi chưa có ý kiến chống hay không. Lên án ông Kỳ quá sớm l vô hình chung tiếp tay cho cộng sản muốn chia rẽ cộng đồng người Việt ở hải ngoại để dễ trị.”

Không một báo n o…

Ông Râu Cáo viết, “Ông Kỳ lẳng lặng đáp máy bay về Việt Nam, không một lời tuyên bố lý do, không một lời giải thích, không họp báo m cũng không ra thông cáo báo chí. V trong số mấy trăm tờ báo v đ i phát thanh, đ i truyền hình tiếng Việt ở Mỹ v ngoại quốc, ngoại trừ tờ Ng y Nay ở Houston, không một cơ quan truyền thông bằng tiếng Việt n o cố gắng tìm cách phỏng vấn ông Kỳ về mục đích chuyến đi của ông ta. Tệ hơn nữa l nhiều báo lại lấy tin của các báo cộng sản trong nước, vô tình l m loa cho bộ máy tuyên truyền của H Nội.”
Sự lẳng-lặng ra đi của ông Kỳ ở bên n y v sự ồn- o tuyên-bố của ông Kỳ ở bên kia, biểu-thị thái-độ coi thường cộng-đồng người Việt hải-ngoại, coi nhẹ cả những tay chân thân-tín, “từng chịu ơn mưa móc” như ông Râu Cáo. Đến độ thân như báo Ng y Nay, sau khi “cố-gắng tìm cách phỏng-vấn” m cũng chỉ được có mấy chữ thì đau quá! Râu Cáo cũng như Râu Cầy, tương cận như vậy m chưa phỏng-vấn được, trách gì các “râu” khác? V nếu chưa phỏng-vấn được thì ông Kỳ vẫn …”vô tội”, phải vậy chăng?
Việc săn tin, l m phóng-sự, hay ngay việc cả lập hồ-sơ pháp-lý tại tòa án, không phải chỉ có mỗi phương-pháp phỏng-vấn, lấy cung hay đối-chất. Yếu-tố đầu-tiên l sự kiện.
Ông Kỳ có về nước không? – Có!
Về bằng gì, t u bay, t u bò, ba ba lội biển, đó l yếu-tố phụ.
Về l m gì? Đi đánh gôn với viên chức VC, họp báo, thăm lăng “bác”, thăm chùa Hương, v.v. v v.v. cũng l sự kiện.
Ông Kỳ tuyên-bố lăng-nhăng, khuyên người Việt ho hợp hòa giải, quên đi quá-khứ, lo ổn-định kinh-tế trước, ổn-định chính-trị sau (nghe cứ y như Phan Văn Khải nói) cũng l sự kiện, không phải chỉ có trên mặt báo CS, m đầy dẫy trên các chương-trình phát hình của người Việt tại hải-ngoại.
Khi có kẻ sát-nhân bị bắt tại trận lúc đang giết người, hay sau đó công-khai xác-nhận rằng hắn ta đã giết người, báo-chí sẽ gọi anh ta l “kẻ sát-nhân”. Việc phỏng-vấn lôi-thôi về “mục đích của sự giết người” cốt để khai-triển câu chuyện, đáp ứng nhu-cầu tìm hiểu của độc-giả, không phải để b n góp rằng anh ta có tội hay vô tội nữa.
Một cô gái lăn thân v o chốn giang-hồ, bị tóm lúc đang vui-vẻ h nh nghề hoặc đang ch o h ng trên lề phố: “đi đâu cũng vậy đi đây giùm em đi thầy hai!”, người ta sẽ gọi cô l “gái điếm”, không cần phải phỏng-vấn phỏng … váy gì nữa.
Ông Kỳ về nước ăn Tết, phơi mặt mo lên ti-vi, thì sự kiện l : “về nước” v “tuyên bố n y nọ.” Dù việc về nước của ông Kỳ l tự ý, do xin xỏ hay do ma-cô Nguyễn Đình Bin dụ-dỗ, mối lái Nguyễn Mạnh Hùng xúi biểu, thì sự kiện l ông Kỳ đã về v đã … sủa bậy. Vấn-đề l gia-trọng hay giảm khinh, chứ bản án ăn sương với VC, nó chình-ình ra đó, không chạy đâu cho khỏi, dù báo Ng y Nay có vác ông Kỳ về sơn son thếp v ng, đặt lên ngai thờ, viện dẫn một ng n lẻ một lý-do rằng việc ông Kỳ mang thân ra lót …giường cho thiên-hạ l cốt l m đẹp mặt tổ tiên, thì xin lỗi, bốc mùi quá! Mõ phải bịt cả tai lẫn mũi, không chịu nổi.
Nói tới mùi mằn, mỗi người một mũi, mỗi lo i một thói, nói gì thì nói, Mõ rất thông cảm với ông Râu Cáo. Trên đời n y thiếu gì mùi Mõ ngửi không vô, nhưng con Kiki nh n y ngửi thấy thì te-tái ngoắc đuôi chạy lại! V Mõ đâu có sầm mặt tống cho nó một đạp! Cái đó gọi l … tôn trọng ý kiến kẻ khác, l biểu dương cao độ tinh thần dân chủ. Nhưng chỉ có thể “biểu-dương” tới mức đó thôi. Con Kiki m muốn phát-huy dân-chủ tới mức tha luôn cả cái món nó thích về nh thì nhất định l không được. Xin ông Râu Cáo cho phép Mõ có phản-ứng khác với ông Râu Cáo. Ông Râu Cáo có quyền bênh-vực con Kiki, nhưng không nên cau mặt mắng mỏ khi người khác lên tiếng. Cái đó gọi l tôn-trọng quyền tự-do phát-biểu.

Hồ đồ lên án

Ông Râu Cáo viết: “Chưa trực diện ông Kỳ để hỏi cho ra lẽ, họ đã vội hồ đồ lên án ông l “phản quốc,” l “đâm sau lưng chiến sĩ,” v họ tính tổ chức “d n ch o” ông Kỳ khi ông trở lại Mỹ. Luôn luôn vỗ ngực tự nhận l chiến sĩ tranh đấu cho tự do dân chủ, họ không cho ông Kỳ hay bất cứ ai khác bất đồng chính kiến với họ. Họ nguyền rủa cộng sản độc t i nhưng họ còn độc t i hơn cộng sản. Trong vụ ông Kỳ họ tự phong cho họ vứa l m công tố viện, vừa l m quan to , vừa l m bồi thẩm đo n, đồng thời cũng muốn kiêm nhiệm luôn việc của đao phủ thủ.”
Gọi một kẻ sát-nhân l “kẻ sát-nhân”. Gọi một con điếm l “con điếm”. Gọi một ông thủ tướng chạy sang h ng ngũ đối-phương, tuyên-truyền cho đối-phương, l “phản-quốc”, l “đâm sau lưng chiến sĩ”, thì chính danh, sao lại bảo l “hồ-đồ”?
Người ta chỉ dùng chữ “hồ-đồ” trong trường-hợp h m-hồ, lờ-mờ, không rõ-r ng, không hợp-lý, còn nghi-ngờ, người Quảng-đông nói l “xập xí xập ngầu” (thập tứ thập ngũ), người Việt nói l “mười lăm cũng ừ mười tư cũng gật”. Còn ở đây hắc bạch phân minh, trắng đen tỏ rõ. Ông Râu Cáo muốn bênh ông Kỳ thì cứ việc m bênh nhưng mắng người khác “hồ-đồ” thì chính ông mới “hồ-đồ”, “không tôn-trọng ý-kiến người khác”, “độc-t i hơn cộng-sản” v kiêm-luôn-đủ-thứ khi ông trùm gọn bản án “vô-tình l m loa cho bộ máy tuyên-truyền của H -nội” v “vô hình chung (xin lỗi, chữ đúng l vô-hình-trung) tiếp tay cho CS muốn chia-rẽ cộng-đồng người Việt ở hải-ngoại để dễ trị”.
Ghê quá! V o thời còn pháp-trường cát, hai cái tội n y cộng lại đủ đưa phạm nhân ra Côn đảo nằm gãi … Râu Cáo hai chục niên.

Chịu ơn mưa móc

Ông Râu Cáo viết: “Buồn hơn nữa l trong h ng ngũ chống đối có cả những vị ng y xưa nhờ ơn mưa móc của ông Kỳ, v nhất l các ông Không quân, đồng binh chủng vối ông Kỳ chưa thấy ông n o lên tiếng can ngăn việc lên án ông Kỳ quá sớm, chứ chưa nói đến việc bênh vực bạn đồng ngũ.”
n mưa móc n o của … ông Kỳ? Người ta chỉ nói “ơn vua, lộc nước”, “hay “ơn mưa móc quốc-gia.” Ông Kỳ có l m Chủ-tịch Uỷ-ban H nh-pháp Trung-ương (nói gọn l Thủ-tướng), thì cũng l l m công-chức cao-cấp, phục-vụ quốc-gia, đâu phải l m vua m “ban ơn mưa móc”?
Đất nước Việt-nam đâu phải của riêng ai, v t i-sản quốc-gia đâu có nằm trong ví đầm của b Tuyết Mai (v bây giờ l ví của cựu b đại-tá KQ Võ Văn Ân) m ông Kỳ có quyền len-lén lôi ra ban phát? Huống chi, Mạnh tử nói “dân vi quí, xã-tắc vi thứ chi, quân vi khinh”, dù ông Kỳ có tự coi mình l vua, l bậc “dân chi phụ-mẫu”, thì c ng phải quí dân, trọng dân, m quân-nhân, công chức cũng chính l dân vậy. Họ l m việc để phụng-sự đất nước, không phải l m tôi mọi cho ông tổng-thống hay ông thủ-tướng. Họ có được gắn sao lên cổ áo, có leo lên h ng Tổng, Bộ trưởng, l do công-lao, t i-cán của chính họ, v vì nhu-cầu của đất nước. Ông Kỳ, ông Thiệu hay bất cứ ông b thánh tướng n o đi nữa, không một ai có thể một mình gánh-vác nổi to n bộ công việc của một ty, một sở hay một tiểu-đội, một trung-đội, chớ nói chi đến guồng máy quốc-gia. Ông Kỳ phải mang ơn tất cả quân-nhân, công-chức, v không một ai trong số quân-nhân công-chức n y phải mang ơn ông Kỳ, ông Thiệu. Họ chỉ mang ơn quốc-gia.
Cuối cùng, Mõ xin can ông Râu Cáo. Dù ông Râu Cáo có tự cho rằng mình từng “chịu ơn mưa móc” m xả thân cứu chúa, thì nên đóng vai ngự-sử hay gián-nghị-quan để can vua, thì chính-đáng v dễ coi hơn đóng vai thằng tiểu-đồng đi theo phú ông, chỉ biết mỗi hai việc l hầu quạt v “bốc… thơm”!./.

(tạp chí L ng Văn)

About Nguyen Huu Nghia

Ca khuc Nguyen Huu Nghia. Tieng hat Nguyen Huu Nghia. Bao Nguyen Huu Nghia. Sach Nguyen Huu Nghia. Tho Nguyen Huu Nghia. Binh luan Nguyen Huu Nghia. Truyen cuoi Nguyen Huu Nghia. Bien khao Nguyen Huu Nghia. Truyen thieu nhi Nguyen Huu Nghia. Biem van Nguyen Huu Nghia. Anh nghe thuat Nguyen Huu Nghia. Hinh anh Nguyen Huu Nghia. Tieu su Nguyen Huu Nghia. Cac doan the Nguyen Huu Nghia tham gia. Bang huu Nguyen Huu Nghia. Qui vi co the tim thay tat ca nhung gi lien quan den Nguyen Huu Nghia tren website www.nguyenhuunghia.com
This entry was posted in Biếm văn. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>