Trên Đồi Tăng Nhơn Phú

Trên Đồi Tăng Nhơn Phú
Cung Vũ


Trời phật thánh thần thiên địa ông b ông vải m thương tôi, độ trì cho tôi được khoẻ mạnh qua được giai đoạn huấn nhục n y, gắn được con cá alpha lên cổ, rồi ra trường với cái quai chảo đen thui, thì tôi tự hứa trong lòng, tự thề trong bụng, thằng Nghĩa chó chết m xui xẻo gặp lại tôi ở bất cứ đơn vị n o, bất cứ ho n cảnh n o, tôi sẽ dộng cho nó một báng súng M-16 vô giữa mặt, cho dẹp lép cái mũi trâu đáng ghét của nó. Nó m chống cự, tôi sẽ tặng cho nó một viên vô bụng. Không, một băng, nguyên băng cong M-16 ba mươi viên, thêm một viên nằm sẵn trong nòng l 31 viên, ria từ dưới lên trên cho nó tét háng lủng bụng nát đầu, rụng xuống như một trái mít. Tôi thề!..

Thằng chó chết đó, nó cũng l tân khoá sinh như tôi, đầu cũng bị hớt trụi lủi như tôi, cũng bò lê bò c ng hít đất túi bụi như chúng tôi, không hiểu sao, mới qua ba bốn ng y, Đại đội trưởng gọi nó lên văn phòng nói qua nói lại gì đó, giao cho nó kiêm nhiệm chức SVSQ Kỷ luật Đại đội.

Với chức vụ như vậy, nó sướng thấy mồ tổ, không còn bị huynh trưởng hướng dẫn phạt tới phạt lui như chúng tôi, m ngược lại, nó còn có quyền lôi đầu bất cứ đứa n o trong 118 SVSQ trong Đại đội ra phạt. Nó phạt cả nón đỏ, nón xanh, nón v ng l các SVSQ tuần sự đại đội trưởng, trung đội trưởng, tiểu đội trưởng. Mỗi buổi sáng khi Đại đội tập hợp, SVSQ Đại đội trưởng chưa kịp thổi còi, đã thấy nó đứng sẵn một bên sân. Tên n o lôi thôi lếch thếch, quần áo không chỉnh tề, chạy không kịp ra sân, đều bị tuần sự Đại đội cho hít đất mệt nghỉ. Nếu thằng Kỷ luật không có mặt ở đó, mấy thằng tuần sự l m Đại đội trưởng 3 ng y có thể sẽ tha t o chúng tôi, hoặc để đền ơn đáp nghĩa, hoặc để gây cảm tình phòng khi đến phiên chúng tôi lên chức sẽ tha phạt lại. Có thằng Kỷ luật đứng đó, dù nó có l m bộ như không thấy gì, đám tuần sự cũng lôi chúng tôi ra phạt đủ. Chúng tôi thù ghét cái bản mặt khó ưa nó. Sao nó không nằm trong ba-rắc ngủ khò như mấy ông sĩ quan cán bộ, cho chúng tôi được …nhờ? Phải chi nó đừng thèm ló đầu ra sân, cuộc đời ô trọc n y sẽ đỡ khổ biết mấy! Sao nó cứ dậy sớm hơn cả mọi người, v đứng ì ra đó như bức tượng ông Ác trên chùa, khiến lũ tuần sự phải l m tròn phận sự, h nh xác chúng tôi?

Chúng tôi thù nó. “Chúng tôi” đây bao gồm nhiều băng trong Đại đội, không phải mình tôi. Vì hai chữ “Kỷ luật” viết tắt l “KL” nên chúng tôi nguỵ thoại truyền tin th nh “Kiến Lửa”, v b i hát tự nhiên trở th nh “khoái khẩu” của chúng tôi l … Chiều nay kiến cắn cu sưng chù vù, không có tiền mua thuốc dán dán con cu! Chúng tôi cố tình để cho tiếng hát hậu phương lọt vô tai nó. Nó nghe, nó hiểu v nó tảng lờ. Còn cười cười nữa mới tức chứ! Chúng tôi thù nó thâm xương cố đế. Sao nó khó nhá thế!
Đại đội tập hợp xong, Thư-ký Đại đội đọc nhật lệnh v các thông cáo của nh trường. Tuần sự Đại đội trình diện đơn vị lên sĩ quan cán bộ. Nếu có sĩ quan cán bộ hiện diện, chúng tôi khoẻ. Các ông chỉ nhìn qua một vòng, huấn dụ v i ba câu rồi cho chúng tôi lên đường đến lớp hoặc ra bãi tập. Khi không có sĩ quan cán bộ, tuần sự trình diện đơn vị cho SVSQ Kỷ luật. Mụ nội nó! Nó đứng đó m gọi đúng chóc tên của những thằng vắng mặt, những thằng bê bối v cả những thằng đang lầm bầm rủa xả nó. V chuyện gì xảy ra sẽ xảy ra. Tuần sự sẽ lôi chúng tôi ra m phạt. Nó không thèm phạt chi cho mệt. Khỏi phải la hét cho ráo cổ. Nó chỉ nói đủ to cho mọi người nghe rõ. Nó chỉ phạt tuần sự, nếu tuần sự l m sai qui luật của trường Bộ binh. Nhưng, nói thì nói vậy, chẳng th nó không phạt. Nó m phạt thì chỉ có nước chết!

Có v i lần nó phạt to n thể Đại đội. Nói l to n thể, vì kể cả nó. Nó lý luận: các anh bê bối l do một phần lỗi ở tôi, vậy thì chúng ta cùng thi-h nh lệnh phạt: 100 cái hít đất! Tổ b nó, cái con quái vật đó sao nó khoẻ thế. Mọi người lên, nó lên, mọi người xuống, nó xuống. Đến 70, 80 cái, phần lớn đã chịu phép, nằm ì ra đất, chỉ còn chừng hai chục kiện tướng cố trân mình hít đủ số như nó. Rồi nó đứng dậy gọn g ng, sửa sơ quần áo, trả quyền chỉ huy cho các tuần sự. Hai trăm cái hít đất, sáng hôm chúng tôi cầm súng rung tay, vậy m nó sởn sơ như không, sẵn s ng “chơi” thêm 100 cái nữa, nếu như chúng tôi tỏ ra bê bối tập-thể, đi không thẳng h ng, hát không lớn tiếng, tập hợp uể-oải, chậm trễ,.. Nó nói: Tôi không đặt ra qui luật. Qui luật l của nh trường. Chúng ta đã v o đây thì phải tuân theo. Chín tháng nữa, chúng ta ra trường l hết!.. Tôi nghĩ: Ừ, chín tháng nữa ra trường, mầy “hết”, tao còn đủ 31 viên y nguyên đây!..

Sợ nhất l lệnh phạt dã chiến. Ai từng l SVSQ đều “tè” loại phạt n y. Người bị phạt dã chiến phải trình diện Kỷ luật Đại đội lúc 1 giờ sáng, l lúc mọi người ngủ ngon giấc nhất. Đứa bị phạt phải quần áo chỉnh tề, trang bị, súng ống đầy đủ với 35 kí lô đồ đạc trên người, trình diện nó trước sân Đại đội. Nó sẽ bắt trải pông-sô, b y đầy đủ các món ra đó cho nó kiểm, từ cái b n chải đánh răng cho đến hộp xi-ra đánh gi y. Nó khám súng xem có được lau chùi sạch sẽ v đúng cách không. Khám lưỡi lê xem có rỉ sét không. Khám chăn m n xem có hôi hám không. Khám bi-đông xem có đầy nước không.

Mọi thứ đâu đó xong xuôi, kéo d i cũng đến cả giờ đồng hồ rồi mới bắt đầu phần phạt thể chất: hít đất, nhảy xổm, chạy, bò giao-thông-h o, v.v. v v.v. Khi nó siêng, nó phạt đủ 36 món m quân trường b y ra, l đại phúc cho mấy đứa chịu phạt. Có khi nó ể mình, lười biếng, nó không tự tay phạt m gửi chúng tôi đi “du học”, nghĩa l mang đầy đủ trang bị chạy khắp các Đại đội trong Tiểu đo n để xin chữ ký các sĩ quan cán bộ. Đứa đi xin chữ ký l thằng phạm tội. Ngo i tội cũ ở đại đội, còn chồng thêm tội mới, l đang đêm xồng xộc chạy tới “l m phiền h ng xóm đang cần sự yên tĩnh để nghỉ ngơi.” Thế l chết với các quan cán-bộ! Các vị n y có khi đứng ra phạt, có khi giao cho Kỷ luật Đại đội của họ, v mấy thằng chó chết n y nó gấu như nhau, nó h nh chúng tôi đến nơi đến chốn. Như vậy, thay vì chịu một lần phạt ở sân nh , chúng tôi sẽ bị h nh gấp bốn lần, ở các sân “bạn.” Bởi vậy, mỗi lần trình diện dã chiến với nó, được nó phạt tại chỗ, chúng tôi mừng thầm. Mừng nhưng vẫn oán. Mừng bao nhiêu, oán bấy nhiêu, v ghi xương khắc cốt cái ng y oan gia gặp nhau trong ngõ hẹp ở ngo i đơn vị…

Trong Đại đội, có lẽ tôi l đứa có nhiều ân oán giang hồ với thằng Kỷ luật hơn ai hết, nhất l từ khi tôi gặp con Hoa.

Hoa bán h ng trong một quán nước ở khu gia-binh. N ng không thuộc h ng hoa khôi, hoa hậu, nhưng trong khu gia binh ở đồi Tăng Nhơn Phú Thủ Đức, n ng coi rất mát mắt, da trắng, tóc d i, má lúm đồng tiền v giọng nói trời cho hơi đả đớt nên nghe rụng rún luôn.

Lần đầu tiên Hoa thấy tôi, n ng không để ý, vì tôi cũng đầu trọc, da cháy nắng, mặt mũi vêu vao, quần áo thùng thình như trăm ng n các tân khoá sinh khác, nhưng khi tôi uống nước, trả tiền v cho luôn tiền thối khá nhiều, n ng để ý liền. Ở xứ mình đâu có ai cho tiền thối, trừ mấy thằng dại gái như tôi! Nhưng m , các cô đâu biết tôi dại gái. Các cô tự tin v cho rằng họ ngon l nh, đáng được đối xử đặc biệt m phần lớn đ n ông con trai cận thị đui mù ngớ ngẩn ngu ngốc không biết. Cho nên, tôi lọt vô mắt xanh của Hoa cái rụp.

Sau năm ba lần tỏ vẻ h o hoa phong nhã, khi tôi nắm nhè nhẹ năm ngón tay ướt nhóc nhách nước đá của n ng, Hoa cười duyên, rút nhẹ lại v không có phản ứng lạnh nhạt như đối với mấy anh dê cụ khác. V i lần sau, mỗi khi trốn trại ra khu gia binh chơi, tôi đã tự động phát cho mình cái chỗ đứng ngay trong quầy, bên cạnh Hoa, phụ n ng b o nước đá, múc chè, thối tiền, y như … đ y tớ trong nh . B chị của Hoa cũng vui vẻ cho tôi được đứng phụ. Ông anh rể của Hoa, một hạ sĩ quan vệ binh của trường, có lúc gặp tôi ở đó. Anh ta nhìn tôi với một sự ngạc nhiên không thích thú, nhưng cũng không nói gì. Dù sao, chỉ v i tháng nữa tôi đã trở th nh sĩ quan, ở giai cấp chỉ huy, trong khi anh ta muốn leo từ trung sĩ lên tới chuẩn uý, cũng mệt cầm canh chớ có dễ d ng gì, nên anh ta phải nể chút chút…

Có lần tôi đang phụ Hoa rửa ly thì thoáng trông thấy thằng Kỷ luật v thằng Thư ký Đại đội lò dò đi tới. Tôi biến thật lẹ ra phía sau rồi tìm đường lộn về trại, lòng thầm uất ức. Ức hơn nữa, hôm sao gặp tôi, Hoa hỏi dò:

- Cái anh gì mang bản “KL”, ảnh vừa đờn vừa hát cái b i gì đó trên sân khấu tất niên hôm nọ, l bạn trong Đại đội của anh phải hôn?

Tôi ậm ừ cho qua, rồi Hoa bận tíu tít với khách nên không gạn hỏi thêm cho đến khi tôi trở lại trại. May phước!

Hôm sau nữa, Hoa lại kể:

- Cái anh ca sĩ đó cùng quê với anh rể em. Khi n o anh xuống chơi, rủ ảnh theo nhen.

Tôi thầm kêu khổ. Thôi rồi. Không ngờ em Hoa của tôi lại bị quyến rũ vì giọng kèn tiếng quyển của người ta. Tôi nói bừa, giọng dứt khoát:

- Thằng chả vợ con đùm đề rồi. Rủ xuống đây l m gì?

Hoa chưng hửng, v có vẻ bâng khuâng. Tôi cũng sượng ngang. Hôm đó chúng tôi ít trò chuyện với nhau v khi về trại, tôi quên không nắm tay n ng một cái như thường lệ…

Cuối cùng rồi thì chuyện cũng qua. Thằng Kỷ luật không mò xuống khu gia-binh nữa. Lũ chức sắc chúng nó gồm thằng Đại khí lo về khí giới của Đại đội, thằng Đại chiến lo về tác chiến của Đại đội, thằng Đại diện SVSQ, thằng Thư ký v thằng Kỷ luật, tất cả đều gần “mặt trời”, thân sĩ quan cán bộ. Năm đứa chúng nó dọn lại kho khí giới cho gọn, tạo ra một phòng riêng để quây quần với nhau chứ không nằm ba-rắc như chúng tôi. Chúng nó nấu cháo, nấu chè, pha c phê, ca hát, nhậu nhẹt với nhau v với sĩ quan cán bộ chứ ít khi lê la xuống khu gia-binh như lúc còn l tân khoá sinh. Lạy Trời! Chỉ có em Hoa thỉnh thoảng cứ nhắc tới “anh gì ca sĩ”, cho đến khi thấy tôi cố tình xụ mặt xuống, n ng mới chịu thôi. V tôi thù nó thêm một cấp nữa!

Rồi dần dần cả tôi v Hoa đều tránh không nhắc đến Nghĩa. Mối tình chúng tôi phát triển chậm chạp nhưng đều đặn.

Có lần, trước khi về trại, ngó trước ngó sao không thấy ai, sau khi nắm tay Hoa, tôi kề mũi “thơm” một cái thật nhanh lên má n ng. Tôi l m đại v hồi hộp chờ Hoa phản đối. Không ngờ Hoa ôm tôi thật chặt, ứa nước mắt:

- Đời em khổ quá! Anh ơi!..

Nghe em than đời em khổ, tôi than thầm, chết mẹ rồi! Dám em đã có v i ba mối tình lớn tình con n o đó rồi bị mấy ch ng thay phiên nhau đá đít phụ bạc không chừng. Xuân xanh hơ hớ thế n y giữa mấy ng n sinh viên sĩ quan, hoa rụng giữa rừng gươm, lửa gần rơm lâu ng y không cháy cũng xém xém. Không biết có cha nội n o thò tay ngọc thọc tay ng bẻ mẹ nó cái c nh thiên hương khiến cho em Hoa tiếc của rên than áo não?

Em Hoa ơi, mới từng đó tuổi m kể khổ, l sao? Em có bồ, có thể có bầu, rồi bị tình phụ, rồi người yêu quất ngựa chuối truy phong phải không em? Nếu có bầu, em phá thai hay đẻ lén rồi giao cho b ngoại coi sóc để mò tới khu gia binh n y mong vồ được một chú chuẩn uý tương lai khác, l m lại cuộc đời? Hay l bị ép duyên, phải lấy một chú chệt ve chai n o đó, khiến em phải bỏ nh ra đi, sống lăn lóc với mấy em bụi đời trước khi trôi giạt về đây? Hay l em chết chồng? Chồng em l dân vệ, nghĩa quân gì đó ở quê, đi ruồng đi bố b��

About Nguyen Huu Nghia

Ca khuc Nguyen Huu Nghia. Tieng hat Nguyen Huu Nghia. Bao Nguyen Huu Nghia. Sach Nguyen Huu Nghia. Tho Nguyen Huu Nghia. Binh luan Nguyen Huu Nghia. Truyen cuoi Nguyen Huu Nghia. Bien khao Nguyen Huu Nghia. Truyen thieu nhi Nguyen Huu Nghia. Biem van Nguyen Huu Nghia. Anh nghe thuat Nguyen Huu Nghia. Hinh anh Nguyen Huu Nghia. Tieu su Nguyen Huu Nghia. Cac doan the Nguyen Huu Nghia tham gia. Bang huu Nguyen Huu Nghia. Qui vi co the tim thay tat ca nhung gi lien quan den Nguyen Huu Nghia tren website www.nguyenhuunghia.com
This entry was posted in Truyện ngắn. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>